Hành trình đi địu Trầm khó khăn
… họ vẫn cứ rọc rừng mà đi, mà khấn vái “trăm thần rừng, ngàn thần suối, triệu bà bảy, ông ba, chỉ kiếm được vài ký Dó kiến để làm nhang.”
“Nghề đi địu là đi tìm sự chết”. Dân gian vẫn thường nói thế để kể cái khổ cùng cực của cái nghề đánh cược mạng sống này. Dấn thân vào chốn linh thiêng mà tìm thứ gỗ thượng hương của thần linh, dân địu dẫu ngạo nghễ đến đâu cũng phải cúi đầu mà “lạy ông cầu bà quán, lạy thần núi thần rừng, cầu bà bảy ông ba, xin chú hai thím bảy…”, để mà cầu mà xin, ít thì vài ký Dó kiến, loại chỉ vừa đọng được chút hương thoảng của nhựa Trầm để về làm nhang, coi như vẫn kiếm được chút ít, nhiều thì được cây thanh ra thanh, hoàng ra hoàng, mang về đổi đời nuôi mình nuôi vợ nuôi con.
